Hi,
Changes occur every moments, especially in an Asia-Pacific country like mine. Staying in the old blog, I would find spammed by myself. So I change to Tumblr, making something small, adding up a big one some time.
Một ngày, hai ngày, ba ngày…
Tôi đi ngang con đường quen thuộc, bỗng dưng có một cảm giác cô đơn xuyên qua, làm bánh xe tôi lăn đi chầm chậm rồi dừng hẳn.
Sài Gòn vào chiều thường rất vội vã, vậy mà tôi có cảm giác như tất cả đều dừng lại, như ai đó bấm nút stop…
Time can’t stop. It flies.
Đêm xuống, tôi đành phải đi uống cái gì đó để ngăn cho sự cô đơn này trở lại.
Một lon, hai lon, ba lon…
Giữa không gian tĩnh lặng của màn đêm, hình ảnh của em chợt len lỏi trở về, từ một nơi tưởng chừng như vô tận của ký ức.
Căn gác nhỏ nghiêng đi, tôi quay cuồng nhấn chìm mình trong nỗi đau tuyệt vọng ngập tràn.
Love can’t fade. It hurts…
…forever
K. Marx và Lênin có viết gì về chủ nghĩa thực dụng không nhỉ?